Dòng sự kiện:

Mẹ kể con nghe: Truyện cổ tích Nói dối như Cuội

21:39 17/11/2016
Nói dối như Cuội là câu chuyện cổ tích Việt Nam nổi tiếng. Mẹ hãy kể cho bé nghe câu chuyện này trước khi đi ngủ nhé.

Ngày xửa ngày xưa có 1 chàng trai trẻ tuổi tên là Cuội. Ngay từ nhỏ, do cha mẹ bệnh nặng và mất sớm nên Cuội đã phải mồ côi cả cha lẫn mẹ, Cuội được chú thím nhận về nuôi nấng. Cuội là một kẻ cực kì láu cá, biệt tài về môn lừa người khác thì cuội rất thành thục. 1 lão phú ông ở trong xứ nghe tiếng tăm về Cuội là kẻ lừa người khác rất giỏi đã tỏ vẻ không tin. 1 hôm, lão phú ông quyết định thử tài của Cuội, hắn cho người gọi Cuội đến và bảo:

– Tao có nghe đồn rằng ngươi có biệt tài là lừa người rất giỏi. Vậy thì ngay lúc này, tao đang ngồi tại đây, trên cái ghế này, giờ tao đố ngươi làm cách nào lừa được tao đi ra ngoài cổng thì tao sẵn sàng thưởng cho ngươi 5 quan tiền. Có tất cả mọi người ở đây làm chứng, tao sẽ không nuốt lời!

Cuội ta vừa nghĩ ngợi vừa gãi đầu gãi tai đáp:

– Giờ Ông đang ngồi ở tại đó, và luôn trong tình trạng đề phòng sẵn là tôi lừa thì làm sao mà tôi lừa được ông đi ra ngoài cổng được. Bây giờ ông phải chạy ra ngoài cổng thì tôi mới có cách lừa ông đi vào nhà được chứ.

Thấy Cuội nói vậy, lão phú ông không chút ngần ngại đi ra ngoài cổng. Nhưng khi lão vừa đặt chân ra ngoài, Cuội đã vỗ tay reo lên:

– Ha Ha, vậy là tôi đã tìm cách lừa được ông bước ra ngoài cổng rồi nhé, ông mắc mưu tôi rồi!

Lão phú ông lúc đó mới ngớ người ra là mình đã bị thằng Cuội nó lừa rồi, lão đành chấp nhận thua cuộc và phải chấp nhận đưa 5 quan tiền cho Cuội.

Gia đình chú thím của Cuội có nuôi 1 con heo rất béo. Rồi 1 hôm nhân cơ hội tất cả mọi người trong nhà đi vắng hết cả, Cuội bán rẻ con heo đó cho người hàng thịt để lấy tiền tiêu. Khi bán Cuội dặn kĩ người hàng thịt rằng phải giấu kín chuyện này cho mình và khi giết thịt con heo này thì cho Cuội xin lại cái đuôi heo sống. Không phải cuội xin lại cái đuôi heo để luộc ăn mà hắn đã nghĩ ra được 1 mưu kế để bán chót lọt con heo mà không sợ chú thím biết chuyện. Cuội đào 1 cái lỗ nhỏ ngay tại đám đất gần chuồng heo, hắn lấy cái đuôi heo chôn vào cái lỗ nhỏ mà hắn đã đào rồi nén thật chặt đất lại. Hắn ở nhà chờ cho tới khi người thím đi chợ về, hắn chạy ra trước mặt thím với vẻ mặt hoảng hốt và nói:

– Thím ơi! không hay rồi, Ông gì ấy ông bắt mất con heo mà nhà mình đang nuôi béo tốt xuống âm ti địa phủ mất rồi thím à.

– Ông ấy đã kéo con heo xuống cả hai chân rồi thím ạ, giờ cháu chỉ tóm được mỗi cái đuôi của nó để kéo lên. Giờ thím hãy cầm thật chắc cái đuôi, con sẽ lấy thuổng để đào đất xung quanh may ra cứu được con heo khỏi xuống dưới. Thím nhớ đừng giật cái đuôi mạnh quá kẻo nó đứt mà tuột xuống hẳn thì hỏng hết việc.

Người thím tưởng thật vừa lo vừa tiếc của giục cuội đào nhanh. Cuội vừa đào một cái, đất bở ra, cái đuôi heo không kéo tự rời khỏi mặt đất. Thấy thế hắn nói:

– Thôi! Thế là con lợn đã bị kéo xuống dưới âm phủ mất rồi. Tiếc quá thím ạ, thế là mất toi con lợn !

Một hôm, cuội cùng người chú mình đi chợ phiên. Cuội xách theo một cái thúng trống rỗng, bỗng nhiên cuội chạy thật nhanh bỏ xa người chú một đoạn rồi lấy chiếc thúng úp vào một bãi cứt trâu trên đường. Khi người chú tới nơi, Cuội ra vẻ khư khư giữ chặt lấy cái thúng và bảo:

– May quá chú à! Cháu vừa chụp được một con chim ngói khá to! Nhưng nếu như giờ mà ta thò tay vào để bắt nó thì có lẽ là sẽ trượt mất. Giờ chú chạy về nhà lấy cái tay lưới giăng xung quanh để nó có thoát ra ngoài thì cũng không thể bay nổi. Bắt được con này mà làm một bữa thì tuyệt!

Người chú vốn sẵn tính tham lam nên nghe Cuội nói thế cứ tưởng là thật, ông ta vội chạy ngay về nhà cầm lưới ra giăng bốn phía xung quanh thúng rất cẩn thận. Mọi người thấy lạ xúm lại xem khá đông. Nhưng khi cuội mở chiếc thúng ra thì chả thấy chim đâu cả, bên trong chỉ làm một bãi phân trâu thối hoắc. Mọi người ai nấy đều cười lắc cười lẻ người chú. Lần này bị cuội lừa cho một vố đau, ông ta giận cuội tới thâm gan tím ruột bèn trở về nhà không đi chợ nữa, cuội bị ông ta cho một trận nhừ tử thừa sống thiếu chết.

Rồi một hôm khác, Cuội cuốc cỏ ngoài đồng cùng người chú. Trời nắng như đổ lửa, khát quá, nước lại hết sạch, người chú bảo hắn chạy về nhà mang nước ra. Vừa tới nhà, Cuội làm ra vẻ rất hổn hoảng, hai mắt thì nước mắt giàn giụa, miệng lắp bắp nói với người thím:

– Thôi khổ Thím của con rồi Thím ơi, chú bị trâu húc lòi cả ruột giữa đồng. Hiện chú đang nằm hấp hối ở trên….

Người thím chưa cần cuội nói dứt câu tưởng thật chạy ngay ra ruộng vừa chạy vừa than khóc vô cùng thảm thiết. Cuội ta nhanh chân chạy theo con đường tắt ra đồng. Tới nơi hắn cũng giả bộ khóc lóc thảm thiết bảo chú:

– Chú ơi! Đúng là số trời, trời hại chú rồi !. Thím ở nhà không rõ leo trèo lau dọn gì mà ngã tận từ trên gác xuống, đầu đập xuống máu chảy lênh láng khắp sàn nhà mà không một ai biết cả.

Người chú tưởng thật bỏ cuốc chạy về nhà, vừa chạy vừa đấm ngực than thân trách phận suốt dọc đường. Cho tới khi hai vợ chồng đâm sầm vào nhau thì mới vỡ lẽ ra bị thằng cuội nó lừa. Hai vợ nổi giận lôi đình bèn mua một cái rỏ rồi bỏ cuội vào đó để ong chông mang ra sông vứt.

Đến bờ sông, cuội ta khẩn cầu:

– Cháu đã có tội với chú thím, thôi thì chú tím có bắt cháu chết cũng xứng đáng. Nhưng có điều, cháu ở trên dương gian mà kiếm ăn được nhờ vào nói láo như vậy là thực ra cháu học trong một quyển sách dạy nói láo mà cháu vẫn giấu kĩ ở trên sàn bếp, nay trước khi chết, mong chú làm nốt một nguyện vọng nhỏ nhoi của cháu về lấy hộ cháu cuốn sách để cháu mang theo xuống dưới âm phủ còn có chút để kiếm ăn.

Người chú nghe hắn nói như vậy nghe cũng rất thảm thiết, tưởng thật ông ta nghĩ bụng: Ừ thì lấy cho nó, dẫu sao tay nó ta đã trói, nó lại nằm gọn trong cái rọ thế kia thì có mà chốn đằng trời. Nghĩ xong ông ta tất tả chạy về nhà kiếm sách.

Đang cuộn tròn co ro trong cái rọ, cuội bỗng nhìn thấy một thằng hủi đi ngang qua, cuội gọi nó lại nói:

– Này hủi, tao trước kia cũng hủi y như mày mà thậm chí tao còn tệ hơn, nhưng trời thương tao nên đã cho tao ngồi vào đây, một người đưa tao xuống dưới nước chữa trị cho tao khỏi rồi lại đưa tao lên, bây giờ tao đã khỏi hủi hoàn toàn. Mày thử mở cái rỏ này ra mà xem tao đã hết hẳn chưa.

Hủi tưởng cuội nói thật mở rọ cho cuội chui ra, tấm tắc khen phương pháp chữa màu nhiện rồi mừng rỡ nói;

– Tôi gặp may rồi! Thế giờ anh cho tôi chui vào đây để được chữa trị bệnh như anh. Đây tôi có mấy quan tiền xin được biếu anh.

Được thả tự do, Cuội cho hủi chui vào rồi buộc chặt chiếc rọ lại, xong rồi hắn cầm lấy tiền của hủi và đi thẳng.

Nói đến đoạn người chú chạy về nhà tìm sách, ông ta tìm mãi không thấy quyển sách nào để trên sàn bếp cả. Biết lại bị thằng cuội lừa lẫn nữa, ông ta tức điên hầm hầm trở ra sông. Tới nơi ông ta không nói không rằng đạp ngay chiếc rỏ xuống dưới sông. Thế là hủi ta mất hút.

Cuội đi theo dọc bờ sông tới một cái cầu. Nhân lúc trời nóng nực hắn cởi áo xuống dưới sông tắm cho mát. Mấy quan tiền hắn cầm theo xuống dưới vì sợ để trên bờ lúc mải tắm có đứa nào đi qua lấy mất. Một tên qua có việc đi qua cầu, thấy có một thằng nhỏ đang lặn ngụp dưới sông, một tay thì giơ lên như đang cầm cái gì đó giống như quan tiền. Tên quan nổi máu tham dừng ngựa lại hỏi Cuội:

– Thằng kia, mày đang làm gì ở dưới đó mà vừa lặn vừa giơ tay lên thế kia?

Cuội ra bộ như đang tìm một thứ gì đó, hắn nói với tên quan:

– Tôi mang đi cho cha tôi một thỏi vàng, một thỏi bạc và mấy quan tiền, lúc tôi đứng ở cầu chơi thì lỡ tay đánh rơi hết xuống dưới sông này. Tôi đang cố gắng lặn tìm nhưng mãi mới chỉ tìm được mấy quan tiền, còn vàng vẫn chưa thấy đâu. Giờ tôi mà về nhà thì cha tôi đánh tôi chết mất.

Nói đoạn, cuội còn giả bộ khóc hu hu như thật. Tên quan liền xuống ngựa cởi hết quần áo rồi bảo cuội:

– Thằng ranh, mày tìm thế là đủ rồi, mau cút lên đi để tao còn xuống tắm!

Tên quan ý định mò tìm số vàng và bạc, tìm được thì hắn giấu đi để hưởng trọn. Vừa nói hắn vừa lội xuống sông:

– Cuội bước lên trên bờ, hắn lấy ngay quần áo của tên quan mặc vào người.

Tên quan thấy thế hỏi:

– Sao mày mặc quần áo của tao?

Cuội đáp:

– Tôi rét quá, mặc nhờ áo ông một chút cho ấm người rồi tôi cởi ra trả ông

– Thế mày tên là gì? Nhà mày ở đâu?

– Tôi họ Bái tên Dưng, nhà tôi ở Bông Lông xã, Ba La huyện.

Cuội chờ lúc tên quan lặn xuống nước tìm vàng thì nhảy lên ngựa phi đi mất. Viên quan ngụp lặn mấy lần mãi không tìm thấy gì, ngó lên bờ thì không thấy quần áo và ngựa đâu, biết là bị thằng nhóc con đánh lừa, hắn tức giận lắm.

Bí quá không có quần áo mặc, hắn đành lấy mấy cái quần áo rách mà cuội để lại che tạm bộ hạ để chạy đi tìm cuội. Gặp ai hắn cũng hỏi:

– Có gặp tên nào là Bái Dưng chạy qua nơi này không?

Nghe hắn hỏi vậy, mọi người ai cũng tủm tỉm cười. Hỏi chán chê không ra, hắn gặp một người đàn bà và hỏi. Người này tưởng hắn là một tên biến thái chuyên chọc ghẹo phụ nữ liền mắng cho hắn một trận té tát. Hắn biết là mình dại, đành phải ngậm mồm lẳng lẳng nuốt cơn giận lẩn về nhà.

Lại nói tới đoạn cuội phi ngựa đi, hắn phi thẳng về nhà chú thím. Cả hai vợ chồng thấy rất ngạc nhiên vì rõ ràng mình đã hất nó xuống sông mà giờ nó vẫn còn sống trở về, trên người lại ăn mặc rất chỉnh tề nữa chứ. Người chú hỏi thì cuội đáp:

– Cháu xuống dưới đó gặp được tất cả mọi người: ông, bà, cha, mẹ hai bên nội ngoại đầy đủ cả. Cha mẹ cháu ở dưới đấy giàu có lắm. Nhưng vì cháu nhớ chú thím quá nên chọn đại một bộ quần áo mặc, lấy một con ngựa và cầm ít quan tiền lên đây trở về với chú thím.

Cuội mặt tỉnh bơ nói thêm:

– Ông bà ở dưới đó rất khỏe nhờ cháu bảo rằng nếu có dịp thì mời chú thím xuống dưới đó chơi một chuyến cho biết

Hai vợ chồng mừng quá hỏi cuội rối rít:

– Hai chúng tao liệu có xuống được không?

Cuội đáp;

– Dễ mà chú thím, chú thím cũng chui vào rọ y như cháu rồi lăn xuống dưới sông. Nhưng mà chú thím đều nặng, cháu không vác nổi đâu, chú thím phải mang rọ ra bờ sông, chui vào rồi cháu đẩy xuống dưới.

Người chú tưởng thật liền chạy ra chợ mua ngay hai cái rọ mới rồi đem ra bờ sông. Đoạn người chú chui vào chiếc rọ bảo cuội buộc chặt lại rồi đẩy xuống sông. Thấy tăm nước sủi lên sùng sục, cuội reo lên:

– Thím nhìn kìa, chú đang được ông bà đón đó!

Thấy thế người thím giục cuội rối rít:

– Nhanh nhanh, cho thím xuống dưới cùng chú nhanh đi con!

Người thím chui vào rọ cho cuội buộc chặt và đủn xuống sông. Thế là kể từ khi đó, cuội thừa hưởng toàn bộ gia sản mà chú thím để lại.

Nhưng cuội ăn chơi không biết độ, một thời gian sau thì toàn bộ sản nghiệp của chú thím cũng tiêu tan. Còn lại chút ít hắn muốn đi chơi một chuyến thật xa, nghĩ là làm, hắn chuẩn bị chút lương thực rồi bỏ nhà ra đi.

Cuội tới một vùng rừng núi trùng trùng điệp điệp. Ở nơi đây có rất nhiều voi, Cuội nghĩ cách bắt bằng được một con. Hắn ta đào một chiếc hố rất rộng và sâu, nơi mà đàn voi vẫn thường hay qua lại. Trên miệng hố hắn phủ một lớp tre nứa, trên cùng phủ một lớp cỏ rất khéo léo. Quả nhiên vài hôm sau, có một con voi đã dính bẫy đầu chúi xuống dưới hố, đít chổng lên trời không tài nào cựa quậy được. Cuội dùng đất lấp cái hố lại chỉ còn chừa lại cái lỗ đít voi. Hắn lấy dao khoét đít con voi thành cái lỗ lớn hơn rồi cứ mặc con voi tại đó, thỉnh thoảng hắn lại đảo qua trông chừng ngó nghiêng. Hắn nghĩ thầm trong bụng: “Rồi ta sẽ có một con voi biết bay để ta cưỡi đi chu du thiên hạ”.

Bị ngạt thở, con voi chết tươi với tư thế đít chổng lên trời. Loài quạ và diều hâu ngửi thấy mùi thịt thối liền bay tới rất đông, chúng chui qua lỗ đít mà cuội đã khoét rộng, vào tận bên trong thân voi để rỉa thịt trong đó. Lúc đầu chỉ dăm mười con tới, dần dần về sau hàng trăm con rủ nhau tới rỉa thịt, ngày ngày chúng chui vào bụng voi chén rất thỏa thích. Cuội ta chờ cho tới lúc thịt con voi đã dần cạn kiệt, rình khi đàn chim bay vào khá nhiều mới thình lình chạy tới bịt đít con voi lại.

Cuội đào đất, kéo xác da con voi lên nằm ngay ngắn. Hắn ngồi lên lưng, dùng gậy đánh nhẹ cái vào bụng con voi. Đàn chim ở trong cái xác bay vụt cả lên mang cả xác lẫn cuội bay lên trời.

Cái xác voi bay giữa trời cao, vượt qua những ngọn núi dài, vượt qua những cánh rừng rộng, ở trên cao cuội ngắm nhìn khung cảnh phía dưới không chán mắt. Cuội cứ để cho cái xác bay mãi, cuối cùng hắn nhìn thấy có một kinh thành rộng lớn, phía dưới là những ngôi nhà mái đỏ mọc cạnh nhau san sát, dưới đường người qua người lại đông như trẩy hội. Cuội muốn xuống phía dưới xem thử cho biết, hắn vỗ vài cái lên lưng voi, đàn chim trong bụng thấy động phía trên sợ hãi nên xếp cánh không bay nữa, cái xác voi từ từ đáp cánh xuống dưới. Nó rơi ngay trúng giữa sân rồng, khi đó các quan đang làm lễ bái mạng.

Nhà vua và các quần thần thấy có người cưỡi voi bay từ trên trời xuống tưởng người trời giáng trần nên quỳ lạy như tế thần. Họ tiếp đón cuội như một vị thần tiên hạ giới. Nhà vua đích thân dẫn cuội vào nội điện và không dám ngồi trên.

Cuội sung sướng ăn uống no nê thỏa thích những cỗ bàn được đem dâng. Khi nghe cuội nói về sự kì diệu khi cưỡi con vậy này, nhà vua cất tiếng thỏ thẻ hỏi cuội:

– Ngài có thể cho ta được cưỡi lên nó đi ngắm cảnh vật trong thiên hạ rộng lớn này không?

Cuội đáp:

– Được chứ nhưng trước khi đi ngài phải làm cho tôi hai việc, thứ nhất là ngài phải tráo đổi quần áo cho tôi vì con vật đó nó chỉ quen hơi của tôi thôi, hai là khi tới giữa biển ngài phải cởi chiếc nút đằng sau đít nó để cho nó uống nước.

Vua đồng ý ngay, quần thần ngăn cản nhưng vua không nghe vẫn làm theo ham muốn của mình. Cuối cùng cái xác voi đưa vua bay lên không trung ra tới giữa biển. Vua nhớ tới lời cuội dặn là phải mở nút đằng sau cho voi uống nước, vừa mở nút, lũ quạ trong bụng vội bay ra sau bao ngày bị giam cầm trong cái xác. Vua cùng cái xác voi rơi xuống biển và làm mồi cho cá mập. Còn cuội thì mặc áo hoàng bào lên làm vua nước ấy.

Sưu tầm

Nguồn: Gia đình Việt Nam